[Two-Shot][ChanBaek](cont) STOP IT

2.

Dừng lại thôi !

Baekhyun uể oải bước xuống giường , với tay tới chiếc đồng hồ bên cạnh , lúc này đã là 7 giờ 45 và nếu không đến trường trong vòng 15 phút nữa cậu sẽ buộc phải chịu phạt bên ngoài.
Thực sự từ sau ngày hôm ấy , Baekhyun không còn như trước nữa , cậu trở nên trầm lặng một cách khắc thường và điều đó khiến KyungSoo , Jongin và đặc biệt là Sehun lo lắng rất nhiều , không ai mong muốn Baekhyun lúc nào cũng ủ rũ như vậy . Một Baekhyun đáng yêu tinh nghịch , một Chanyeol tốt bụng hay cười , dường như những hình ảnh đó giờ đã tan vào vô vọng . Chẳng còn đôi bạn thân thiết ngày nào nữa , giờ đây chỉ còn những cá thể sống tách biệt mang trong mình nỗi đau .
.
.

Kẻ ngốc và đại ngốc !
.
.

Baekhyun bước đi trong vô thức , đầu óc cậu thực sự trống rỗng , vết thương hôm trước đã bớt tím bầm nhưng xem chừng vết nứt trong lòng cậu vẫn còn sâu lắm. Đau và nhức nhối ! Cậu tự hỏi biết bao giờ mình mới thoát khỏi được hình bóng ấy và biết đến bao giờ đôi mắt mới ngừng tìm kiếm con người vô tình kia . Cuối cùng vẫn chỉ có cậu đơn độc với những năm tháng cùng nhau gắn bó , những tháng ngày đẹp nhất giờ cũng trở nên vô nghĩa rồi. “Bởi ở đó hắn không tồn tại “. Kỉ niệm đã vỡ oà theo từng giọt nước mắt tràn trên khoé mi . Vỡ tan như chính cõi lòng cậu . Tất cả đều trống rỗng ! Chỉ còn vọng lại tiếng đập trái tim giữa bao la mênh mông …
.
.
.
.
.
.
.
.
.

Baekhyun tới trường , cậu đã trễ mất gần nửa tiếng cho những suy nghĩ triền miên . Thầy giáo có vẻ bất ngờ và giận giữ , với Baekhyun như vậy là lần đầu nhưng tuyệt nhiên trong đôi mắt kia không hề có chút gì hối lỗi . Một Baekhyun với ánh nhìn lãnh đạm . Một Baekhyun chưa ai thấy bao giờ . Kyungsoo ngồi trong lớp mà không thể thôi suy nghĩ về cậu . Chanyeol cũng vậy . Tuy giữa cậu và hắn giờ chẳng còn lại gì nhưng không hiểu sao có điều gì đó cứ nhói lên trong sâu thẳm tim hắn . Bỗng dưng Park Chanyeol thấy đau … Ánh mắt hắn chỉ chăm chăm hướng về phía cánh cửa gỗ , nơi Baekhyun đang ngồi đó . Gương mặt vô cảm , lặng lẽ , cô độc . Cậu con trai nhỏ bé khiến lòng hắn quặn lên từng hồi .

“Tại sao ? Tại sao ?”
.
.
.

Từ sau khi đứng phạt ngoài cửa suốt cả tiết , Baekhyun trở về bàn học của mình , nằm gục ngay xuống đó . Đôi mắt khẽ hé hướng về phía cửa sổ tràn ngập nắng ấm áp , cảm nhận thứ ánh sáng diệu kì đang chữa lành vết thương trong cậu từng chút , từng chút một . Kyungsoo thấy bạn mình như vậy không khỏi xót xa . Baekhyun ngốc nghếch nhưng nhạy cảm và ương bướng khiến cậu chẳng bao giờ có thể an tâm . Cậu không thể làm gì cho Baekhyun càng không thể khiến Baekhyun trút ra tâm sự . Những lúc như vậy cậu lại khóc , khóc trên vai Jongin như một đứa trẻ . Cũng may là còn Jongin . Ít ta cậu vẫn còn một người để có thể dựa dẫm nhưng Baekhyun thì khác , chẳng có ai cả , Baekhyun cô độc , Baekhyun đáng thương . Mấy ngày không ăn uống được khiến Baekhyun gầy đi trông thấy , đôi môi khô khốc , gò má xanh xao , điều đó càng khiến cậu trông thật nhỏ bé , lạc lõng . Từng ấy việc đã gần như vắt kiệt sức cậu , cậu choáng váng , chao đảo , ngồi trong lớp Baekhyun hoàn toàn chẳng nghe được gì , tai cậu cứ ù đi , Baekhyun mệt lắm rồi !

Tan trường .

Các bạn trong lớp đã ra về gần hết , Baekhyun chậm chạp cho sách vào cặp . Cậu thấy bất ổn và nôn nao trong người . Mắt Baekhyun mờ đi , thế giới xung quanh dường như đang mất đi trọng lượng . Toàn thân toan vô thức đổ xuống thì một cánh tay đã nhanh chóng đỡ lấy cậu .

Là Chanyeol .

Vòng tay này cậu quên sao được . 10 năm-Baekhyun đã quen với việc xà vào lòng hắn mỗi khi mệt mỏi , mỗi lần cần trốn chạy . 10 năm cậu ngây ngốc chỉ tin vào vòng tay ấy …

_ Thế nào ? – Chanyeol mở lời .

Baekhyun lắc đầu ra hiệu không sao , cậu thoát ra khỏi bờ vai của hắn , cúi chào rồi bỏ đi . Cậu không muốn ở đó lâu thêm chút nào nữa . Cậu không muốn rung động vì ánh mắt đó . Cậu không muốn bản thân trở lên yếu đuối chỉ vì vài lời nói kia . Bản thân cậu không cho phép mình … yêu Chanyeol thêm một lần nào nữa . Quá đủ rồi ! Chanyeol như thất thần bởi hành động của ai kia . Cả thân người cao lớn của hắn cứ đứng lặng đó nhìn bóng dáng nhỏ bé đang khuất dần . Hắn thực sự điên mất thôi , tại sao hắn lại phải để ý . Rốt cuộc là không còn là gì của nhau mà , lời tuyệt tình cũng nói ra rồi , chính bàn tay này cũng đã đánh cậu . Cớ sao ?? Hắn rối quá , hắn biết hôm đó Baekhyun hoàn toàn không có lỗi . Hắn cũng hiểu bạn gái hắn là người như thế nào nhưng không biết tại sao , khi đó hắn lại giận giữ đến thế . Vì cậu ôm bạn gái của hắn ư ?? Không phải ! Không phải điều đó , nói đúng hơn là hắn cảm thấy tức tối khi người cậu ôm không phải là mình. Ích kỉ , trong tâm can hắn một phần nào đó , hắn vẫn muốn Baekhyun yêu hắn , chỉ yêu hắn mà thôi . Liệu có phải hắn đã sai rồi . Hắn đã làm gì thế này . Chính hắn đã phá vỡ tình bạn 10 năm khăng khít , chính hắn đã khiến cậu tổn thương .Chính hắn đã giết chết Baekhyun – con người ngốc nghếch mà bấy lâu hắn nâng niu . Hắn không biết ! Thực sự không muốn biết , hắn trở nên hoảng loạn , nước mắt bỗng chốc trào ra , thấm ướt khuân mặt . Lần đầu tiên hắn thấy nước mắt mình mặn chát đến thế . Hắn ! Lạc lỗi rồi !

” Không phải ! Không phải ! Mình không phải là gay ! Mình không yêu Baekhyun ! Thực sự không yêu …. “

Ngày hôm sau đến trường tâm trạng Baekhyun đã khá hơn , cậu cuối cùng cũng chịu ra căng tin ăn cùng mọi người . Trêu đùa với LuHan và chọc phá Sehun khiến thằng bé xấu hổ vùi đầu trên vai Kyungsoo cầu cứu . Tuy nụ cười còn miễn cưỡng lắm , nhưng thấy cậu như vậy ai cũng cảm thấy an tâm hơn . Được ! Nếu đây là vở kịch thì tất cả sẽ diễn cùng cậu . Tuyệt đối không để một Baekhyun yếu đuối chống trả một mình cô độc đâu . Kết thúc ngày học Baekhyun ra về , bước dưới tán lá cậy râm mát , cậu cảm nhận từng làn gió mơn trớn trên mái tóc bồng bềnh . Bỗng dưng bước chân dừng lại , một cảm giác không an toàn ập tới , chuyện gì đang diễn ra ?

_ Mày là thằng nhãi ve vỡn bạn trai của Eun Jung ? – Ba đứa con trai cao lớn mặt mày dữ tợn bao quanh cậu .

_ Tôi không hiểu các người đang nói gì cả ! – Baekhyun sợ sệt .

_ Lại còn cãi ! Mày bạo gan thật đây . Một thằng Gay ngây thơ sao ? Bọn tao khinh !

Trong Bakhyun trào lên cột sóng giận giữ. Cậu không cho phép bản thân mình bị coi thường như vậy ! Baekhyun tuyệt đối không tha thứ cho những kẻ sỉ nhục cậu như thế !

_ Đồ điên !

_ Gì cơ ! Mày đúng là chán sống rồi ! Sungie , Dongun đánh nó cho tao .

Nói rồi ba thằng đó lao vào , đạp Baekhyun xuống đất . Chúng túm lấy cổ áo cậu , nhấc người cậu lên , dáng cú tát mạnh khiến đôi môi bật máu . Baekhyun căm tức nhìn chúng , cậu chống chả , vùng vẫy . Những nữ sinh xung quanh sợ hãi , La lên thất thanh . Không ai dám làm gì cả . Không ai dám bênh vực cho cậu .

” Chanyeol cứu tớ ! ” Chết tiệt!! Đến phút cuối người mà Baekhyun nghĩ tới vẫn chỉ có Chanyeol . Cậu tự cười bản thân vì sự ngậy dại của mình .

Chúng đánh cậu , đạp liên tiếp vào bụng cậu , túm tóc giật mạnh . Baekhyun chỉ còn biết cắm răng chịu đựng ! Cậu nằm đó , trên trán bết lại mồ hôi và máu . Mùi máu tanh nồng sọc lên mũi . Đôi mắt vô hồn nhìn lên trời cao .
.
.
.
_ ASHSHHS ~ BỌN NÀY CHÁN SỐNG RỒI .

Jongin và Chanyeol từ đâu chạy tới , là do một bạn nữ cùng lớp đã báo tin cho họ . Lao vào túm lấy thằng đầu xỏ đang bóp nghiến khuân mặt Baekhyun , Chanyeol tức giận đấm hắn ngã xuống , không quên đá vài cái thật mạnh . Từng tia máu đỏ hằn rõ trên mắt Chanyeol hắn trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết . Hắn sẽ không tha thứ cho bất kì ai làm tổn thương đến Baekhyun bé bóng . Hắn lao vào cuộc ẩu đả như con thiêu thân . Với sự giúp sức của đai đen số 1 trường Jongin , hắn đẽ dàng hạ gục ba tên khốn kia và quát lớn khiến chúng lạc hết hồn vía mà bỏ chạy . Chanyeol lập tức chạy đến bên cạnh Baekhyun , đưa tay ân cần lau đi dòng máu trên trán , hắn yêu thương mà hôn nhẹ lên đó trước con mắt ngạc nhiên của bao nhiêu người . Chanyeol bồng Baekhyun trên tay , ôm thật chặt , hắn biết mình sai rồi . Hắn biết lỗi lầm của mình lớn biết bao nhiêu . Nhưng hắn không thể ngờ được Baekhyun vì mình phải chịu đau đớn đến thế . Hôm qua hắn đã quyết định chia tay với Eun Jung nhưng … Hãy xem ả ta đã làm gì với Baekhyun nhỏ bé của hắn . Bế cậu trên tay mà lòng hắn đau xót . Hắn ước mình có thê nhận ra tình cảm này sớm hơn . Giá như hắn đã không đối xử với cậu như thế . Chỉ tại hắn cố chấp không thừa nhận rằng hắn đã yêu cậu biết bao nhiêu . Và giá như .. giá như … Dòng máu nóng từ Baekhyun khiến hắn hoảng sợ . Chanyeol sợ mình rồi sẽ mất cậu thêm một lần nữa . Không thể!Lần này đã nắm tay cậu rồi . Hắn thề có chết cũng không buông bàn tay ấy ra đâu . Là do hắn ngốc nghếch , nhìn cậu đau mà trái tim hắn cứ như bị ai đó bóp nát. Chắc hẳn Baekhyun của hắn cũng đã phải đau thế này đúng không ? Là do hắn không tốt !!

” Nhóc con mau tỉnh lại đi ! Tỉnh lại rồi đấm vào mặt tớ đây này ! Tớ sẽ không để cậu đi đâu nữa , xin cậu đấy ”

Trong cơn mê man Baekhyun cảm thấy gương mặt mình đẫm nước mắt , là của hắn . Chanyeol đang vì cậu mà khóc đó sao ? Không thể ! Hắn vốn dĩ rất tuyệt tình mà , nhất định không phải ! Không phải đâu ! ….
.
.
.

Baekhyun tỉnh dậy , đảo mắt quanh căn phòng cậu đang nằm hiện tại “Đây chẳng phải phòng y tế đó sao ” Cẩn thận ngồi dậy, vết thương tím bầm quặn lên khiến cậu đau lắm . Nhưng rồi cậu phát hiện ra sự hiện diện cảu người khác nữa ” Là hắn “

Chanyeol giật mình thức giấc , nhóc con của hắn tỉnh dậy rồi , cuối cùng cũng tỉnh đậy rồi . Trong lòng bỗng nhen lên bao cảm xúc vui sướng ! Hắn đưa tag lên gương mặt hốc hắc kia , yêu thương mà vuốt ve :

_ Baekhyun…n…

Sự động chạm đột ngột khiến Baekhyun hoảng loạn ! Tại sao ! Hắn lại kì lạ như thế ? Chẳng phải trước đó là lạnh lùng sao ? Baekhyun bỗng chốc mà sợ hãi , lùi lại phía sau khiến ai đó đau đớn thật nhiều .
_ Tớ muốn xin lỗi ..

_ … Tại sao phải xin lỗi !

_ Là do tớ sai , là do tớ ngốc nghếch khiến cậu bị tổn thương …

_ Hưm ? cậu đang thương hại tôi đó sao ? Hay do bứt dứt vì cậu khiến tôi ra nông nỗi này ?

_ Không phải đâ..

_ Còn nói không phải . Cậu tưởng xin lỗi là đủ ư ? Sau tất cả mọi chuyện? Giờ thì cậu hiểu ra cũng đã muộn rồi , tôi không cần nữa .

_ …

_ Những lúc tôi cần cậu nhất thì cậu đang ở đâu ? Những lúc tôi đau đớn nhất thì cậu có hay biết ! Cậu đã bao giờ tin tưởng tôi ? Cậu đã bao giờ hiểu cho trái tim tôi ! Hay chính cậu là người khiến nó tan nát và kiệt quệ thế này ! Chính vì những lời vô tâm của cậu , Baekhyun tôi đã chết rồi . Chết theo sự ích kỉ , lạnh lùng , cay nghiệp đó . Cậu ….chưa bao giờ xứng để tôi phải đau khổ như vậy … KHÔNG XỨNG KHIẾN TÔI BẬN TÂM . KHÔNG XỨNG KHIẾN TÔI YÊU CẬU !

Nói rồi Baekhyun bỏ đi , bao đau đớn trào ra cùng nước mắt . Cậu bỏ chạy , mặc cho những vết thương , mặc cho con người đang chết trân tại chỗ vì tội lỗi . Cận không cho phép mình quay lại , cậu không cho phép mình nhìn nữa . Không còn có thể quay lại nữa rồi . Không thể . Cậu không đủ can đảm đối diện . Cậu sợ lắm rồi , sợ cảm giác phải buông bàn tay ấy ra một lần nữa . Cậu căn bản là không đủ sức nắm lấy nó vậy thì tốt nhất là thôi .
.
.

Vì vụ ẩu đả mà cả Chanyeol Baekhyun và Jongin đều bị đình chỉ học 5 ngày , tất nhiên đám du côn kia còn phải chịu thêm cái giá đắt nữa , chúng bây giờ phải ” làm việc ” với hội đồng phòng chống bạo lực học đường và có nguy cơ bị cho thôi học . Mấy ngày này Baekhyun ở nhà trị thương còn Kyungsoo , Sehun , LuHan thì thay nhau đến chăm sóc cậu . Baekhyun cảm thấy cơn đau đỡ đi vài phần nhưng sâu thẳm trong trái tim kia , mọi cảm xúc vẫn chưa hề nguôi ngoai . Cậu lại nhớ hắn . Bản thân vì những lời lẽ kia mà bận tâm . Tự trách mình ngu ngốc nhưng cậu không biết phải làm sao cả . Cậu đang vô cùng hoang mang . Hắn có đến tìm cậu mấy lần nhưng Baekhyun đều giả vờ ngủ để tránh phải đối mặt với hắn . Còn về phía Chanyeol có vẻ như đã bỏ cuộc vì ….. Hôm nay Bakhyun đã chờ cả ngày … Cũng chẳng thấy hắn đâu . Trong lòng có đôi phần hụt hẫng ….
.
.

*reng reng*

_ Allo . Jongin hả !

_ Baekhyun này cậu phải Bình tĩnh nghe tớ nói được chứ ?

_ Uk . có chuyện gì với Kyungsoo sao ?? Cậu bắt đầu lo lắng .

_ Chanyeol trên đường đến thăm cậu thì bị tai nạn . Hiện tại đang ở bệnh viện Seoul …rất nguy kịch rồi , cậu ấy muốn gặp cậu….

*TÚT TÚT TÚT*

_ Allo Allo ~~

Baekhyun vội vã rồi khỏi nhà , bắt chuyến xe gần nhất đến bệnh viện Chanyeol đang nằm . Cậu đang đau lắm , hắn ta ngốc nghếch vì đến thăm cậu mà mới bị thương . Là cậu không tốt . Không chịu tha thứ cho hắn . Cậu sai rồi . Cậu không nên như vậy ! Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì mà . “Chanyeol xin cậu đấy , chỉ cần cận không sao . Chuyện gì tớ cũng sẽ chấp nhận ! Đừng … mà “

Vừa xuống xe Baekhyun chạy cập tốc đến phòng lễ tân

_ Cho cháu hỏi bệnh nhân Park Chanyeol vừa vào đây nằm phòng nào ạ ! Phiền cô nhanh lên giúp cháu … Làm ơn ..

_ À ! Cậu ấy đang ở phòng cấp cứu đi hết dãy hành lang này là tớ…

Chưa để cô y tá nói hết , Bekhyun lại một lần nữa vụt đi , giờ này lòng cậu như có lửa đốt . Cậu lại càng hốt hoảng hơn khi vị bác sĩ đi ra từ phòng cấp cứu trên tay dính rất nhiều máu . Cậu sợ … Thực sự rất sợ .. Nước mắt đã thấm đẫm gương mặt cậu rồi . Mùi sát trùng bay lên khiến cậu thoáng nhăn mặt vì khó thở , gian nhà lạnh toát khiến cậu càng trở nên sợ hãi . Chanyeol ngốc đang nằm đó , đầu cuốc băng trắng toát , cả cơ thể không hề nhúc nhích . Tên chết tiệt đó định cứ thế mà rời xa cậu sao ! Hắn còn chưa trả giá cho tất cả những gì hắn làm .. Hắn còn chứ chuộc lỗi với cậu . Baekhyun hét lên , chạy đến cạnh giường ôm lấy thân thể kia mà khóc thút thít :

_Tớ xin lỗi mà ! Tớ không giận cậu nữa đâu … Xin cậu ! Xin cậu ! Tỉnh lại Mau ! Tớ còn chưa nói hết mà .. Cậu phải nghe tớ nói hết chứ .,. PARK CHANYEOL TỚ YÊU CẬU ! Đừng rời bỏ tớ mà !!!!






_ Những gì cậu vừa nói là thật sao ??

_ Ừ ! Hả ??? PARK CHANYEOL … CẬU … CẬU …

_ Cậu làm gì mà bù lu bù loa lên thế . Tớ còn sống lâu lắm … Tớ đâu chết dễ vậy ..

_ Chẳng phải bị tại nan giao thông và đang nguy kịch sao ? – Baekhyun ngơ Ngác

_ Ừ thì mà là tớ đi xe đạp ….. Tránh con chó … Nên đâm đầu vào cột điện … Jongin thấy tớ chảy nhiều máu quá nên mang đến đây cấp cứu… Ấy .. Ấy Baekhyun cậu đi đâu vậy .

Chanyeol vội chụp lấy bàn tay của Baekhyun mà kéo lại vào trong lòng .

_ Cậu lừa tớ !!

_ Chẳng phải cậu bảo còn nhiều điều chưa nói với tớ sao ? Giờ tớ sống lại rồi này !! Mau nói đi

_ KHÔNG NÓI ! – Baekhyun dãy dụa .

_ vậy để tớ nói . BAEKHYUN nghe cho kĩ đây TỚ YÊU CẬU !!

Baekhyun như chết sững tại chỗ .. Chanyeol vừa nói yêu cậu kìa . Cậu cảm thấy hạnh phúc quá . Cậu không còn giận dỗi gì hết .. Từ giờ cậu chỉ muốn ở cạnh tên ngốc này mãi thôi . Baekhyun vòng tay ôm Chanyeol thật chặt mỉm cười sung sướng giữa những giọt nước mắt .. Cả hai cứ mãi như vậy … Mãi mãi là của nhau …. Mãi mãi yêu nhau !

.
.

” Dừng lại đôi khi không phải là kết thúc . Dừng lại để ta có thể hiểu ra , ta yêu người kia nhiều đến nhường nào . Dừng lại để ta tiếp tục yêu nhiều hơn … “
.
.
.

_ YAHH KIM JONGIN ANH ĐÃ NÓI GÌ THẾ HẢ . CÁI GÌ MÀ NGUY KỊCH CƠ ? BAEKHYUN VỚI CHANYEOL MÀ CÓ LÀM SAO THÌ ANH CHẾT VỚI TÔI . JONGIN XÂU XA ! ĐỨNG NGAY LẠI CHO TÔI !!!

_ Á Á ! KYUNGGIE ANH BIẾT LỖI RỒI MÀ ! THA CHO ANHHHHHHHH

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s