[Longfic][ChanBaek|KaiBaek|HunHan] Này bảo mẫu ! Anh yêu em (Chap 3)

Chap 3

5:00 AM

Trước sảnh lớn có rất nhiều người qua lại, ai cũng vì hương vị biển cả và sự nhộn nhịp tấp nập làm thức giấc. Dẫu vậy cũng không sao, mùa hè năng động nên dậy sớm một chút, hít thở bầu không khí trong lành cho khoan khoái, nạp đủ năng lượng chuẩn bị tận hưởng một ngày dài. Từng đợt sóng mạnh ập vào bờ bến, lăn tăn những bọt nước trắng xoá, nhấp nhô theo sắc xanh trong của biển rộng, cả không gian đất trời bỗng chốc sáng bừng lên. Tất cả như trải vào lòng người bao hương vị cuộc sống, xua tan mọi ưu tư.

Baekhyun cùng LuHan rảo bước trên nền cát ấm, lặng lẽ cảm nhận sự trong lành, dễ chịu, tạm để thời gian cuốn trôi mọi đau khổ và nước mắt. Hai con người, hai tính cách nhưng vẫn có thể cảm nhận được điểm tương đồng đặc biệt… Baekhyun và LuHan chính là những bông baby nhỏ bé trong khu vườn tràn ngập sắc màu. Đáng yêu, thuần túy, dù cho bé nhỏ, mong manh, nhưng lại mạnh mẽ và lung linh lạ kì trước mưa gió. LuHan là baby tím, trầm lặng , thủy chung. Baekhyun là baby trắng, trong sáng , hồn nhiên với thế giới nội tâm rất khó xâm nhập. Nhưng có điều, những lời hoa mĩ ấy có thể áp dụng cho bảo mẫu nhỏ của chúng ta ngay lúc này sao… =v=

*cộc*

– Ayai ! Đau ! – Baekhyun chống tay, môi nhỏ bặm lại, rất ra dáng mụ chủ hàng cá trừng trị kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt . – Yah! Cậu Park Chăn Vịt ngứa ngáy gì chứ hả?

– Hôm nay lại tên mới hả? Bảo mẫu Byun…

Nhận được ánh mắt dò xét của người đối diện, cậu trai nhỏ hơn liền đưa tay che chắn trước ngực, co dúm vào hệt như chú cún. Ngược lại là Park Chanyeol lạnh lùng, vẻ mặt khinh khỉnh vô cùng đáng ghét, lại như muốn nhịn cười. Phải rồi, Byun Baekhyun hiện tại cũng đâu có được bình thường chứ. Đôi mắt lờ đờ hệt như Oh Sehun, mái tóc nâu vò rối tanh bành.

– Hôm qua… LuHan lại lôi cậu ra tâm sự cả đêm?

– Ừ! Sao anh biết? Chẳng lẽ Sehun cũng…

Nói cho công bằng, bộ dạng của Chanyeol cũng khiến người khác bất ngờ, thật là, sao lại chẳng khác gì gấu trúc thế này chứ. Nhìn hai người một lớn một nhỏ cãi chuyện trên đời dưới đất. Người lớn hơn khuỵ chân xuống nhìn cậu nhóc miệng lảm nhảm cái gì cũng không rõ. Thật khiến cảnh đã vui nay nhộn nhịp hơn gấp bội. LuHan đứng bên cạnh cũng chỉ biết cười xoà, ai bảo họ đã trưởng thành chứ, thật chỉ giống tụi con nít 5, 6 tuổi kiếm cớ gây sự đánh nhau. Nhưng bản thân Kai lại muốn cùng Baekhyun cả ngày như vậy. Anh bắt đầu chẳng thể hiểu mình, là một điều gì đó hay ghen tuông? Có lẽ Kai thích cậu nhóc này nhiều hơn anh tưởng tượng .

” Nhóc con giỏi thật đấy, trái tim này cũng bị em cướp luôn rồi!”

– I can fly ! Touch in dơ sờ kai !

– Này ! Mắc mớ gì sờ anh chứ !

– Cục đen kia , ai thèm sờ anh .

– I always lớp u , because of uuuu !

– Yeh ! EH ! Oh oh ! Á á á á

– Mấy cậu kia không được làm ồn !!

Ngay bây giờ trong “Secret cave”, của công viên giải trí “Two moons” có bảy cậu con trai tung tăng khám phá từng ngóc ngách bí ẩn. Vứt bỏ mọi sự nghi kị, mưu toan, những thủ đoạn chốn thương trường do tiền bạc chi phối. Họ bên nhau cùng tận hưởng những cảm giác khác lạ. Phải rồi đó là niềm vui, một nụ cười thực sự. Hai mươi mấy tuổi đầu, đáng lẽ tất cả đều phải được tận hưởng tuổi trẻ năng động, áo phông đơn giản, ba lô trên vai, ung dung đi khắp chốn. Trải qua cuộc đời sinh viên với bao điều thú v , thậm chí là một mối tình nào đó. Tình yêu với họ mang một khái niệm hoàn toàn khác. Nếu như Kris có Zi Tao, SeHun luôn đau lòng vì những lỗi lầm trước đây thì vẫn luôn có một Park Chanyeol lạnh lùng, vô cảm, không biết tin tưởng bất cứ ai, một vị chủ tịch chỉ biết mua niềm vui bằng tiền bạc. Hay một cậu chủ giàu có mang trái tim tan vỡ vì cuộc tình đã từng thất bại, một lần nữa Kai lại bắt đầu rung động vì một cậu nhóc bảo mẫu đáng yêu. Khác hẳn với những con người kia, vốn biết với Baekhyun tiền luôn là tất cả. Cậu sợ phải cô độc với những tháng ngày lạnh giá trước đó, những đêm đông khổ sở vì cơn đói, không có ai bên cạnh, tự thân đứng dậy bằng chính đôi chân của mình. Vùng dậy đấu tranh chống lại sự ganh ghét của đám trẻ trong cô nhi viện, tất cả đã làm nên một Byun Baekhyun cùng sự mạnh mẽ bao bọc bên ngoài và một trái tim yếu đuối nhảy cảm từ sâu bên trong, một tâm hồn mà ta chẳng bao giờ có thể chạm tới.

Cả ngày hôm đó chìm dần trong ánh hoàng hôn nhẹ dịu, sẽ có bàn tay ấm áp của Kris đan chặt lấy những ngón tay Tao. Những lời ngọt ngào cất lên đầy yêu thương, ánh mắt hạnh phúc thay cho tất cả , một kí ức tuyệt vời trong cuộc đời của họ. Cùng lúc đó , sẽ luôn có một Oh Se Hun lăng xăng chạy theo LuHan đến mọi chỗ, giở trò nũng nịu, bày tỏ sự hối lỗi chân thành và tha thiết nhất theo một cách riêng biệt. Mười mấy năm lạnh lùng cũng vì một khoảnh khắc mà ấm lên trong chốc lát. Không biết là từ trái tim ai nhưng ở đây vẫn luôn tồn tại một nụ cười lặng lẽ, sự chân thành đến mức ngọt ngào, một ngày nào đó, rồi những phút bồng bột tuổi trẻ cũng sẽ tìm lại được giá trị tình yêu đích thực. LuHan được sinh ra không thể bảo vệ cho Oh SeHun nhưng tuyệt đối sẽ là người duy nhất khiến Oh SeHun hết lòng yêu thương.

Còn có một Park Chanyeol cùng Byun Baekhyun với những trò trẻ con quái gở. Vô từ cười đùa, thoải mái trêu trọc, cả ngày cãi nhau cũng không chán. Byun Baekhyun thì khỏi nói nhưng đâu ai có thể tượng tượng ra cảnh Chanyeol đuổi theo bảo mẫu nhỏ chạy vòng vòng . Có lẽ, sâu trong con tim kia cũng đã cảm nhận được một điều gì đó khác biệt. Một cảm giác quen thuộc từ mười hai năm trước. Chính là người đó hay sự trùng hợp ngẫu nhiên, thực sự phải chờ đợi thời gian .

Mọi người có vẻ đều đã tìm được cho mình niềm vui riêng, nhưng vẫn còn một Kim Jongin lặng lẽ quan sát bóng dáng nhỏ bé tinh nghịch. Cảm xúc hiện tại không phải nhất thời mà có, tình cảm đến đâu tự bản thân cũng sẽ hiểu được. Chỉ là cảm giác lo sợ, cứ cuốn lấy anh trong từng ngày dài, liệu anh có sẵn sàng mở lòng một lần nữa, liệu rằng lần này có đủ can đảm để yêu thương? Trong lòng lẫn lộn những cảm giác kì lạ đến khó tin.

Hình như chúng ta còn bỏ quên một điều gì đó ?

À , con có một chú chó “nhỏ” tên King vui vẻ , phấn khích bởi con gấu bông được cậu chủ cưng chiều mà mua cho .=w=

– Vậy là chúng ta phải về sớm ahh ? Chán quá đi ! – Baekhyun như cọng bún nhúng nước ỉu xìu nằm ra bàn than thở.

– Ge ge phải về vì cuộc họp cổ đông đột xuất, Chanyeol hyung còn phải gặp giám đốc đài truyền hình nữa – Ở đây cũng có một cọng bún khác đang thở dài thườn thượt .

– Vậy là sẽ không được gặp Baekhyun nữa rồi .

– Còn có em luôn bên cạnh hyung mà …

Oh SeHun hí hửng thêm vào câu chuyện liền bị LuHan “trao tặng” ánh mắt “ngọt ngào” nhất. Thật là, đã nói rõ ràng như vậy từ nay đường ai nấy đi, tại sao cứ bám theo mà khiến anh khổ sở như thế này. Đành vậy LuHan mặc kệ con người đang phấn khích quá đà kia ôm khư khư hành lí của mình đòi mang về nhà. Chuyện đến đâu rồi tính đến đó, LuHan cũng chả muốn bận tâm nữa .

__Flashback__

– Này Oh ngố, cậu với LuHan định mãi thế này sao ? – Chanyeol lên tiếng sau một thời gian lỗ tai bị con người đang thút thít mãi không thôi kia hành hạ.

– Em… Không biết, phải đối diện như nào với hyung ấy.

Chanyeol thở dài tâm trạng não nề do thiếu ngủ – Chót rồi, cứ thế mà tiến tới, bám thật chặt chẳng lẽ lại không được ?

– Như vậy ổn sao? – Sehun có hơi chút lung lay.

– Tin hay không tuỳ cậu – Nói rồi cậu chủ họ Park liền lập tức quay lưng đi ngủ để lại một SeHun thẫn thờ, lơ ngơ.

Thì ra kẻ châm ngòi cho Oh Sehun làm loạn , chính là đây =v=

” Bám thật chặt , chẳng lẽ lại không được ??”

10:00 PM

Đêm khuya thanh tĩnh hoà cùng cảnh sắc nơi núi rừng, từ đây trở về Seoul sẽ mất thêm vài tiếng, ai cũng tranh thủ nhìn ngắm lại không gian tuyệt đẹp trên đường lần cuối, King nhỏ biết điều mà ngoan ngoãn rúc sâu vào lòng Chanyeol, duy chỉ có bảo mẫu nhỏ đã lăn quay ra ngủ từ bao giờ. Tao dựa vào vai Kris đầy yên bình, nở nụ cười ngọt ngào nhất. LuHan vẫn tuyệt tình làm mặt lạn , Sehun mải mân mê chiếc điện thoại nên cũng chẳng để ý tới. Sự nhộn nhịp lúc sáng dường như đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn nghe duy nhất tiếng gió vun vút ngoài xe, cùng tiếng thờ đều đều của Baekhyun .

– LuLu ? – Baekhyun mở mắt, vẫn còn đang ngái ngủ, nở một nụ cười ngốc nghếch nhất.

– Còn không mau dậy !

– Đâu là đây? À đây là chỗ nào vậy, sao không quay lại biệt thự hả Park Ngỗng?

-Từ giờ chúng ta không ở đó nữa , ai về nhà nấy rồi ?

– Nhà ?

– Ừ ! Nhà! – Chanyeol khẽ nhếch méo trưng ra nụ cười nửa miệng cực kì khó coi . “Thì ra vẫn có cái gọi là nhà ?”

– Đây là nhà anh ? Vậy còn LuLu đâu, tôi muốn LuLu…

– Bị Oh SeHun bắt cóc về nhà cậu ta rồi.

– Nhưng…

– Không lằng nhằng nữa, mau vào trong…

– Nhưng tại sạo tôi lại phải ở nhà anh ?

– Này! Anh Jin Young không bảo rằng cậu sẽ làm bảo mẫu riêng của tôi hả?

– Ơ…

– Đồ ngốc !

Park Chanyeol xách đồ vào nhà mặc kệ cho con người vẫn đang lơ mơ tiếp nhận thông tin một cách chậm chạp. Đợi đủ thời gian để não bộ hoạt động một cách chính xác.
3…2…1 …

– A a a a a a a a a a a a a a a. Tại sao cơ chứ ? – Baekhyun hận đời ngửa cổ gào rú trong vô vọng.

“Số mình còn dính tới chó bự đến khi nào đây ? Muốn khóc quá đi !”

Trong lúc đó

– Yahh! Tránh xa tôi ra!

– Được rồi! Được rồi LuLu, hyung bỏ con dao xuống đã. Có gì chúng ta từ từ nói chuyện, động thủ lập tức xảy ra án mạng. Thanh danh nhà họ Lu liền bị vấy bẩn. Gia gia sẽ không tha cho hyung đâu. Hyung sẽ bị bắt vì tội ám sát vị hôn phu của mình ngay lập tức… Á… Á…

– Cậu còn dám nói ! Yahhh !

*phập*

– Trúng chưa ? – Luhan chốn đằng sau ghế, bám chặt vào thành bàn, hoảng sợ nhìn Sehun lúc lắc lúc gật đầu lia lịa.

– Thân thể này không sao, còn trái tim tựa như đã bị mũi sao kia đâm trún ! – Sehun uỷ khuất trưng bộ mặt hết sức bi thảm.

– X…xin lỗi.

– Em thực sự tổn thương đó.

– Tôi cũng… đâu muốn thế, là do cậu ép người quá đáng…

– Luhan! Em chỉ muốn giúp hyung thay áo thôi mà!

– Còn nói! Tôi không biết, mở cổng cho tôi về!

– Ba giờ sáng rồi đó, về nhà không an toàn! Không có cho về!

– Xin cậu đấy tôi thực sự, thực sự phải về mà. – Sao bỗng dưng LuHan cảm thấy mình như con trai ngoan đang xin ông bố khó tính cho đi chơi vậy.

– Không được ! Không đi đâu hết! Lên giường. Ngủ với em! – Lòng cậu nhóc này vẫn vô cùng vững chãi.

– No ! Never ! OK ? Á… Oh Sehun thả tôi xuống, mau bỏ ra… – Tiếng la mắng cùng tiếng đập bồm bộp của LuHan vang lên khắp ngôi nhà, đó là còn chưa kể đến tiếng kêu vì đau do bị cào của Sehun.

Một ngày mới yên bình !

Ngày của những tiếng hét !

– A a a a a a a a a a a a a a a a. King! Đừng liếm anh nữa mà! Park Chan Chim tôi dạy rồi, dạy rồi, bảo King ngừng lại đi…

– King! Lại đây.

Như thường ngày, nghe thấy giọng nói ấm ấp của cậu chủ, chú chỏ “nhỏ” lập tức cúp đuôi đi thẳng, để lại một Byun Baekhyun thẫn thờ dưới đất.

– Tôi cho cậu nửa tiếng chuẩn bị bữa sáng , nhanh lên hôm nay tôi có cuộc hẹn!

– Ơ…

– Byun Thịt Bò! Nửa tiếng mà cậu nấu được những gì thế này? Canh đậu? Kim chi? Trứng rán? Cơm trắng? Bộ cậu làm cái gì suốt từ nãy đến giờ?

– Suy nghĩ !

– Nghĩ cái gì ?

– Không biết, cứ ngồi trên sàn nhà nghĩ thôi !

– Vớ vẩn ! Không tại anh Jin Young thì tôi đã cho cậu nghỉ việc lâu rồi.

_ Lần sau tôi sẽ chuẩn bị chu đáo hơn ạ ! – Nghe đến vấn đề nghỉ việc, Baekhyun đột nhiên ngoan ngoan lạ thường, cúi đầu tạ lỗi, hết sức khiêm tốn.

” Vịt ngỗng thối tha, dám bắt nạt Tiểu Bạch. Mai ta cho thuốc xổ vào thì đừng có trách !”

– Nghĩ cái gì?

– À không! Hì hì!

– Trang điểm cho tôi!

– Hả ?

– Tôi nói Thịt Bò cậu trang điểm cho tôi! – Park Chanyeol bắt đầu giận giữ rồi.

– Tại sao?

– Không nhìn thấy quầng thâm dưới mắt hả !Dùng phấn nền che lên chỗ đó. Cậu làm được chứ? Thấy cậu suốt ngày kẻ mắt mà.

– Ok. Nhưng cậu chủ ạ, điệu quá đấy! – Baekhyun nở nụ cười ranh mãnh.

– Lôi thôi!

Sau một hồi đôi co qua lại, rốt cuộc Baekhyun cũng che hết được mấy quầng thâm trên mặt cậu chủ Park ngỗng đáng kính. Vui vẻ tự hào vì thành quả của mình, bảo mẫu nhỏ cứ chạy qua chạy lại, hết cầm gương soi lại lao vào dùng tay dày vò khuôn mặt đẹp trai của Park Chanyeol.

Cứ bay bay mãi, trông cậu ta thực giống tiểu hồ li cong đuôi quyến rũ người. Làn da trắng mịn, đôi môi đỏ hồng mềm mại, trên trán lấm tấm mồ hôi cũng chả buồn gạt đi. Thực giống hồ li nhỏ đến chín phần mười, quả không sai.

– Ý ! Chanyeol, mắt anh to thật đấy, để tôi kẻ mắt cho nha! – Vâng bây giờ thì rõ ràng đến mười phần, cậu ta thật quỷ quyệt, lại định dở trò trêu trọc.

– Tránh ra !

– Ây .

– Tôi nói tránh ra !!

– Làm đẹp mà !

– Đã bảo tránh ra !!

Park Chanheol giận giữ lôi Baekhyun lại chỉ một động tác đem cả con người nhỏ bé kia xuống bên dưới mình. Đôi mắt nâu của Baekhyun mở lớn vì kinh ngạc, nhìn Chanyeol chằm chằm như muốn đục trên mặt mấy lỗ. Cả cơ thể to lớn đè nặng lên Baekhyun bé nhỏ. Nhưng đó không phải trọng điểm, biết nói sao nhỉ ?

Môi chạm môi.

Chuyện lớn rồi đây!

___End chap 3__

20 thoughts on “[Longfic][ChanBaek|KaiBaek|HunHan] Này bảo mẫu ! Anh yêu em (Chap 3)

  1. Joo ơi tharanghae yoooooo!!! Viết hay quá đi mất!!!! Tập này phải nói là hỉ nộ ái ố đủ cả, làm t. Ngồi cười như con điên!! Chap này hay lắm đấy ! Thế mà bảo hết cảm hứng *lè lưỡi* cố viết típ nha!!! Cừu ngố 5ting❤❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s